Một lần khi trong công việc của mình đang có nhiều vấn đề phát sinh xảy ra đồng thời, thì có một đồng nghiệp liên lạc mình để hỏi về một chủ đề khác mà mình không trực tiếp phụ trách. Tuy là mình biết chính xác ai là phụ trách và có thể hỗ trợ được, nhưng mình đã không hướng dẫn, không hỗ trợ mà rời ngay khỏi nhóm trò chuyện, không nói câu gì.
Đến hôm sau khi đang ngồi nói chuyện với Vợ, mình mới chợt nhớ ra điều ngày hôm trước mình đã làm và cảm thấy thực sự hối hận. Hối hận vì mình đã không hỗ trợ được đồng nghiệp khi họ cần, mà đó lại là người đồng nghiệp mình rất quý mến và tôn trọng. Ngay sau đó mình đã nhắn tin để xin lỗi.
Quả đúng, khi mà chúng ta đang có cảm xúc giận dữ, thì không làm gì tức là đang làm điều tốt nhất.
Nói thì dễ vậy nhưng để chủ động nhận thức được là chúng ta đang ở trạng thái cảm xúc giận dữ đã khó rồi, thì việc nghĩ nên hay không nên làm gì còn khó hơn rất nhiều. Để cụ thể hóa hành động, mình tự đưa ra cho bản thân một vài cái “Không làm” khi đang trong cảm xúc giận dữ ở trong môi trường công việc:
- Không tiếp tục chủ đề là nguồn cơn của cảm xúc giận dữ (hiểu một cách đơn giản là chuyển chủ đề). Đây có lẽ sẽ là điều khó nhất.
- Không trả lời email
- Không trả lời tin nhắn trên MS Teams
- Không nghe điện thoại
Còn về nên làm, có lẽ việc đơn giản nhất là nhắm mắt, hít một hơi rồi thở dài “ngao ngán” 🙂 Còn hiệu quả hơn nữa là đứng dậy đi lòng vòng. Những điều này tự bản thân mình cũng đã phải rèn luyện rất nhiều để biết và cảm nhận điều gì là có tác dụng với bản thân.
Hy vọng câu chuyện của bản thân mình trên là có ý nghĩa với bạn. Hãy chia sẻ cho mình về những câu chuyện tương tự hoặc kinh nghiệm của bạn trong phần comment bên dưới,
Cheers,



